Sofa tân cổ điển Hà Nội, câu chuyện thật từ một người bán nội thất
Con mèo tam thể của tôi tên Mướp, sau đúng 3 ngày tôi kê bộ sofa tân cổ điển cũng phải 30 mấy triệu vào phòng khách, nó đã nhìn nhận chân gỗ sồi đó là chỗ cào móng lý tưởng. Tôi ngắm nghía lớp sơn bong tróc, lòng tự hỏi: 'Mình là dân nội thất sao lại không nghĩ trước được chuyện này?'. Thật ra, tôi từng khuyên hàng chục khách rằng không nên mua sofa tân cổ điển nếu nhà có chó mèo, vậy mà đến lượt mình phạm điều mà mình từng chê cười. Khi tìm hiểu xưởng sản xuất sofa tại hà nội, tôi hiểu ra rằng vẻ quý phái của sofa tân cổ điển có một sức ám ảnh khó tả mà ít ai từ chối nổi. Và tôi, một người có cửa hàng nội thất, vẫn xuôi lòng trước những đường nét chạm khắc trên bộ ghế cho dù biết tỏ tường rủi ro từ mèo là rất đáng gờm. Đôi khi người bán hàng lại chủ quan nhất đấy, bạn tin không?
Vì sao tôi chọn sofa tân cổ điển khi trong nhà có vật nuôi
Cái quyết định ấy chẳng dễ chút nào với tôi. Lúc đầu, tôi đắn đo không ít giữa sofa tân cổ điển và các dòng ghế hiện đại, bởi tôi hiểu sofa tân cổ điển thường dùng chất liệu gỗ cao cấp, sơn bóng loáng và bọc nhung, bọc da. Tôi từng tư vấn khách rằng nếu nuôi chó mèo thì cân nhắc kỹ dòng sofa này, bởi móng mèo sẽ làm hỏng bề mặt sơn và vải nệm một cách rất khó sửa chữa. Thế nhưng, khi nhìn thấy bộ sofa tân cổ điển của xưởng gỗ với nét chạm trổ tỉ mỉ trên khung ghế bọc nệm, tôi quên sạch những lời khuyên của chính mình. Ai cũng nói rằng sofa tân cổ điển bền hơn hẳn sofa hiện đại, tôi cũng tin điều đó không sai chút nào về mặt kết cấu, thế nhưng tôi quên mất rằng độ bền đó chỉ đúng trong điều kiện người dùng không nuôi mèo nghịch ngợm. Nói một cách thật lòng, vẻ đẹp của sofa tân cổ điển làm tôi siêu lòng đến mức tôi đành bỏ qua với khả năng hỏng hóc. Và kết quả thì cũng đến.
Những 'vết thương' thật sự mà con mèo để lại trên ghế
Chỉ vài tuần sau, Mướp đã biến bộ sofa trị giá ba chục triệu của tôi thành một mớ hỗn độn thực thụ. Đầu tiên, chân ghế bị mèo cào tróc sơn từng mảng từng mảng to, nhìn mà xót. Còn nữa, con mèo ranh mãnh còn nhai vào phần nệm bọc nhung, cho sợi vải bung ra ở một mảng nhỏ mà rất khó qua mắt khách. Và nặng nề nhất, lông mèo đeo bám các đường chỉ nổi trên mặt ghế, dù tôi có hút bụi thường xuyên vẫn vương vãi. Tôi đã đi khảo sát giá sửa chữa, giá cả cụ thể là 700.000đ để sơn phục hồi chân ghế, 2,5 triệu để bọc lại nệm cho phần nệm đã bị hư, chưa kể thời gian phải chờ đợi lên đến khoảng 10 ngày. Cảm giác lúc đó khi cảnh phòng khách trở nên tồi tàn hẳn đi chỉ sau mấy tuần đầu tiên. Điều buồn cười là, một người chuyên tư vấn ghế lại chẳng hề phòng bị đơn giản vì mèo mà ra. Tôi ngồi xuống nhìn lớp sơn bong tróc mà cảm thấy xót xa, nhưng chẳng còn cách nào.
Mẹo tôi tự chế để cứu sofa và giữ hòa khí với Mướp
Qua cơn bực tức, tôi bắt đầu nghĩ cách để vừa giữ sofa vừa không làm Mướp phật ý. Trái ngược hoàn toàn với cách tôi vẫn tư vấn cho khách, tôi không hề nghĩ đến chuyện chuyện phạt mèo, mà tôi bắt tay vào vài trò. Đầu tiên, tôi tận dụng mấy thanh gỗ thừa phủ thảm sisal dán quanh chân ghế, thay vì để mèo cào vật thay thế xứng đáng. Tiếp theo, tôi cắt vải bố dày bọc lại các góc nệm mà mèo hay gặm bằng một lớp vải bền, vừa che lấp vết hư vừa làm ghế thêm cá tính. Tôi bèn tập trung luyện tập cho Mướp với bình xịt nước pha tinh dầu sả nguyên chất, mỗi khi nó lại gần ghế tôi xịt một nhát, tưởng chừng dễ dàng, nhưng tôi vấp phải thất bại chẳng khác gì tay mơ. Thật ra, Mướp thông minh hơn tôi nghĩ, nó sợ được hai hôm, rồi quen và không thèm sợ. Cuối cùng, tôi buộc lòng nhượng bộ, nhường hẳn một góc phòng khách cho Mướp, bày một tấm nệm để nó tự do thoải mái, và tôi ngộ ra một điều rằng cách tốt nhất là thích nghi với mèo còn hơn buộc chúng phải sửa tật. Điều này nghe khiên cưỡng, nhưng từ lúc tôi nhường nhịn, mọi thứ trong nhà đều vui vẻ hẳn.
Bài học đắt giá mà một người bán hàng như tôi không nên quên
Trải nghiệm này nhắc tôi nhớ lại về những gì mình từng tư vấn. Tôi nhớ có lần, tôi mạnh miệng nói với khách rằng 'cứ yên tâm, sofa tân cổ điển bền lắm, xài bền bỉ', bây giờ nhìn lại thấy mình nói thiếu căn cứ, bởi độ bền của ghế chỉ đúng trong môi trường không phá phách, mà nhà có mèo tinh nghịch thì câu chuyện khác hẳn. Chính vì thế, từ sau vụ của mình, tôi phải sửa ngay cách nói cho khách có vật nuôi: tôi hay khuyên họ chọn loại vải chống cào hoặc nệm có vỏ bọc tháo lắp, và hơn nữa, tôi không quên lưu ý họ không để ghế ở nơi thú cưng qua lại của thú cưng, hoặc làm một góc riêng để chúng khỏi nhảy lên ghế. Nhưng nói thật, tôi không hối hận vì đã mua bộ sofa tân cổ điển đó, mặc dù nó hư hại kha khá, bởi những vết xước kia giờ lại là kỷ niệm của những lúc cả nhà quây quần bên mèo, và tôi cảm thấy vui, chẳng có gì phải tiếc. Nếu bạn cũng yêu mèo và thích sofa tân cổ điển giữa một bên là mèo, một bên là ghế đắt tiền, tôi chỉ muốn cười: hãy để mọi thứ tự nhiên, kể cả vài vết hư, vì hạnh phúc gia đình mới là thứ đáng trân trọng nhất.