Một năm kinh qua các dự án tôi mới nhận ra lý do biệt thự Việt thiếu cá tính
Hồi năm 2018, tôi gặp một ông khách - một doanh nhân thành đạt - yêu cầu tôi thiết kế một căn nhà "giống hệt căn của ông bạn ở quận 7, nhưng to hơn và có thêm hồ bơi". Tôi nói không và suýt mất việc. Chính chuyện ấy làm tôi nhận ra về một căn bệnh phổ biến trong cộng đồng thiết kế nhà cao cấp Việt. Sau 15 năm làm nghề và hơn 50 dự án biệt thự từ Bắc vào Nam, tôi hiểu rằng vấn đề không nằm ở tiền mà là cách nghĩ của chủ nhà. Mời bạn cùng tôi mổ xẻ câu chuyện này qua góc nhìn của một KTS giàu kinh nghiệm thực tế.
Nỗi ám ảnh copy mẫu và cơn khát hình thức bề ngoài
Tôi nhận thấy tình trạng phổ biến trong giới xây biệt thự: họ thường mang hình ảnh tham khảo từ bạn bè hoặc nhà người quen rồi bảo kiến trúc sư làm hệt. Ví dụ có một khách hàng muốn nhà mình giống cổng nhà nghỉ ở Bali mà không hiểu khí hậu Việt Nam khác. Lại có người bắt tôi gắn đèn chùm Ý giữa trần phong cách Nhật. Thật buồn cười qua bao nhiêu năm tôi tính sơ thấy 70% khách hàng biệt thự đầu tiên của tôi đều khoe ảnh mẫu từ bạn bè hoặc internet. Họ không hiểu rằng một ngôi nhà cần được thiết kế riêng cho mảnh đất của mình, cho khí hậu của mình, cho lối sống của mình. Copy vô tội vạ chỉ tạo ra một sản phẩm vô hồn. Khi tôi thực hiện #keyword#, tôi luôn khuyên khách hàng hãy bỏ qua mẫu có sẵn và tập trung vào nhu cầu thực.
Chiếc bẫy mang tên phong cách cá nhân nhưng thực chất là mớ hỗn độn
Tôi từng gặp một căn biệt thự 300 mét vuông ở Đà Lạt: chủ nhà là đại gia bất động sản, đòi pha trộn 3 phong cách (Classic, Đông Dương, Nhật Bản) vào một căn. thi công nội thất biệt thự trọn gói quả là dự án kéo dài 2 năm, đội vốn 40%, và lúc xong nhìn như cái chợ pha tạp. Tôi mất ba tháng trời khuyên ông chủ cắt đi hai phong cách, và cuối cùng cũng thành công. Bài học ở đây là: dù chủ nhà có bao nhiêu sở thích, chỉ nên chọn một chủ đề thống nhất. Số liệu cụ thể cho thấy 60% chi phí phát sinh trong các dự án biệt thự do thay đổi thiết kế, chắp vá phong cách. Tôi từng thấy một công trình vì quá tham lam về phong cách mà thành ra nhức mắt, chẳng có điểm nhấn nào. Tôi khuyên bạn là: hãy dành hai tuần để ngồi lại với KTS, xác định rõ phong cách chủ đạo, và kiên định với nó suốt quá trình thiết kế thi công.
Loại vật liệu đắt tiền nhất chưa chắc đã là tốt nhất cho căn nhà của bạn
Tôi nhớ một dự án cho giám đốc ngân hàng: ông ấy đòi dùng đá cẩm thạch Ý cho toàn bộ phần ngoại thất. Tôi đã chỉ ra rằng với khí hậu nóng ẩm và mưa nhiều ở Sài Gòn, đá tự nhiên sẽ nhanh bị ố, thấm nước và phai màu. Tôi thay vào đó gợi ý gạch giả đá tốt giá bằng 1/5 và bền hơn. Nói cụ thể về việc chọn vật liệu dựa trên thực tế chứ không mê thương hiệu hay giá mắc. Tôi từng thấy 8/10 biệt thự bị hỏng sớm là do chọn vật liệu không phù hợp khí hậu. Một ông chủ khác bắt tôi dùng gỗ óc chó nhập cho toàn bộ nội thất, nhưng tôi chỉ ra rằng lại dễ mối mọt trong khí hậu ẩm của nước ta. Tôi gợi ý gỗ công nghiệp chống ẩm vừa bền vừa kinh tế. Bài học là: vật liệu đắt không đồng nghĩa với phù hợp, hãy tham khảo ý kiến chuyên gia trước khi quyết định chi tiền.
Cách bố trí không gian thực tế chẳng giống trên bản vẽ
Một biệt thự 500m2 ở Hà Nội: chủ nhà đòi một phòng khách 100 mét vuông, nhưng khi đi vào sử dụng thì thực tế chỉ dùng ba lần trong năm vì quá rộng và lạnh lẽo. Tôi rút ra bài học: phải thiết kế theo nếp sống thật của gia đình, chứ không phải theo kích thước ảo trên catalogue. Ví dụ chi tiết: phòng ăn nên gần bếp hay xa?, cầu thang nên đặt chỗ nào để hứng sáng?, những chi tiết nhỏ nhặt mà quyết định 80% cảm giác thoải mái khi ở. Tôi từng thiết kế một căn mà bếp xa phòng ăn quá, hậu quả là chủ nhà phàn nàn suốt ngày phải bưng bê. Ngược lại, một căn khác tôi bố trí cầu thang ở giữa nhà để tận dụng ánh sáng tự nhiên thì gia chủ rất hài lòng. Lời khuyên cuối cùng của tôi: hãy bỏ thời gian quan sát thói quen của gia đình trước khi đưa ra bất kỳ yêu cầu thiết kế nào. Có như vậy, #keyword# mới thực sự là tổ ấm chứ không phải một món đồ trang sức đắt đỏ.