Hành trình 3 lần thay đổi nội thất chung cư 90m2
Năm 2019, tôi nhận bàn giao một căn hộ 90m2 lòng đầy phấn khởi. Vậy mà mới hơn một năm sau, tôi đã phải đập đi toàn bộ tủ bếp bởi sự sắp đặt sai lầm, tốn thêm 40 triệu đồng. Kể ra thì buồn lắm, nhưng đó là bài học đắt giá nhất về việc bài trí căn hộ. Tôi từng làm trong lĩnh vực xây dựng 5 năm, vậy mà tôi vẫn phạm sai lầm y hệt người chưa biết gì. Giờ tôi sẽ kể cụ thể hơn về từng lần sửa để bạn khỏi vấp những lỗi này.
Bản vẽ đẹp trên giấy chưa chắc đã đẹp khi ở
Ban đầu, tôi thừa nhận, tôi phải lòng bản vẽ 3D lung linh mà công ty nội thất trình chiếu. Đèn chiếu sáng rực, tông gỗ ấm, ghế sofa bóng bẩy – nhìn phát là thích ngay. Thế nhưng lúc chuyển đồ vào, mọi thứ đổ vỡ. Trước hết, lối đi giữa phòng khách rộng có 70cm, vừa đủ cho một người, xoay người một cái là đụng ghế. Tôi quên mất chiều cao trần nhà chỉ 2,7m, nhưng bộ đèn chùm tôi chọn dài tới 80cm, kết quả là trần thấp hẳn, phòng tối om. Cửa sổ của phòng ngủ nhỏ bị chiếc tủ đồ che khuất một nửa, ánh nắng chẳng thể lọt vào, làm phòng ẩm mốc quanh năm. Tôi ngồi tính lại phần diện tích hao hụt trong căn hộ khoảng 6 mét vuông, đủ làm một kho chứa đồ. Điều tôi đúc kết là đừng tin bản vẽ 3D, cần tự mình đo đạc và di chuyển thử khắp các phòng trước lúc duyệt bản vẽ.
Tiền nào của đó nhưng đắt chưa chắc đã tốt
Lần thay đổi nội thất thứ hai tôi chọn chi đậm cho bộ bếp nhập ngoại đến từ Italia mất tròn 120 triệu đồng. Tôi nghĩ “tiền nào của nấy”, ai ngờ sau 2 năm, phụ kiện bản lề bắt đầu phát ra tiếng kêu, thanh trượt ngăn kéo bị trục trặc, trong khi hãng chẳng có đại lý bảo hành tại thị trường Việt, gọi điện thoại lên tổng đài thì họ bảo phải gửi đi Singapore, tốn thêm 12 triệu và chờ đợi 2 tháng. Ngược lại, bộ bàn ghế gỗ công nghiệp giá rẻ tôi đặt mua qua mạng chỉ 9 triệu vẫn dùng tốt đến giờ, chỉ cần lau chùi nhẹ. So sánh chi phí bảo trì tôi giật mình, tủ bếp Ý mỗi năm tiêu tốn của tôi 8-10 triệu chỉ riêng tiền dầu bôi trơn và thay khớp nối, trong khi bộ bàn ghế công nghiệp chưa tốn quá 500 nghìn mỗi năm. Bây giờ tôi nghiệm ra rằng vật liệu xịn xò chưa chắc đã bền lâu, mà yếu tố quyết định là sự phù hợp với môi trường dùng và kiểu khí hậu nóng ẩm ở ta. Nếu bạn đang đắn đo giữa đồ nội địa và đồ nhập khẩu, tôi khuyên bạn hãy soi vào nhu cầu thực và khả năng thay thế linh kiện, chứ đừng mê tiếng tăm thương hiệu mà rước thêm phiền phức.
Ánh sáng tự nhiên chính là nội thất đắt giá nhất
Đến lần sửa thứ ba, tôi quyết định phá bỏ bức vách ngăn ngăn cách phòng khách với loggia – một quyết định táo bạo nhưng tôi chưa từng hối tiếc. Bức tường đó dày 20cm và dài những 3,2m, chắn gần hết nguồn sáng trời hướng đông. Sau khi đập bỏ, tôi lắp cửa kính cường lực hai lớp dày 10 ly, vừa ngăn tiếng ồn tốt lại vừa hứng được nắng, không gian phòng khách như rộng gấp rưỡi dù diện tích không hề thay đổi. Ánh sáng tự nhiên đúng là thứ nội thất miễn phí mà không mấy ai để tâm. Ban ngày tôi gần như không bật đèn, riêng tiền điện giảm được 150-200 nghìn mỗi tháng. Để tối ưu thêm, tôi lắp rèm kép gồm voan và rèm cản sáng một lớp voan mỏng khuếch tán sáng, một lớp rèm dày chống nóng cho buổi trưa hè. Tôi bố trí thêm tấm gương khổ 1m2 x 2m ở vị trí đối diện cửa kính, nhờ sự phản chiếu mà góc bếp sáng loáng không cần thêm đèn. Có đợt bạn tôi sang chơi, cứ tưởng tôi lắp thêm hệ đèn giấu trần, nghe tôi nói xong nó cười bảo “mày đúng là cao thủ”. Tôi chỉ hy vọng bạn đừng lãng phí nguồn sáng tự nhiên vốn có trong chính tổ ấm của bạn.
Đừng bao giờ quên nơi để đồ hàng ngày
Điều tôi hối hận nhất chính là việc tôi quá mê cái đẹp mà bỏ qua nhu cầu lưu trữ thực tế. Tủ giày tôi yêu cầu làm theo bản vẽ chỉ sâu 40 phân, đủ cho một hàng giày duy nhất, thế là giày dép của cả bốn người, buộc phải để bừa trước cửa, trông rất mất trật tự và khó coi. Còn kho để đồ khô, tôi chỉ bố trí một kệ nhỏ 60cm, chẳng đủ cho gạo, mì gói và gia vị, phải mua thêm giá để đồ bằng sắt đặt giữa bếp, vừa mất thẩm mỹ lại vừa cản trở nấu nướng. Kết cục tôi phải thay tủ giày mới sâu hơn hẳn 60cm, tốn thêm 7 triệu tiền thợ mộc, đồng thời tận dụng mọi góc chết dưới cầu thang góc mà trước kia tôi không dùng đến, biến nó thành hệ ngăn kéo âm tủ, mỗi ngăn rộng 45cm và sâu 70cm chứa giày, ô, túi xách và balo, lại còn thừa chỗ cho máy hút bụi. Điều nhớ đời là khi lên phương án nội thất, bạn hãy liệt kê toàn bộ đồ đạc gia đình trước, từ giày dép, quần áo tới gạo mì, nồi niêu, rồi mới chốt phương án tủ. Đừng chạy theo vẻ đẹp thuần túy, thì nhà bạn dù rộng 90m2 cũng dễ biến thành bãi chứa đồ hỗn độn.
Nói chuyện đến đây, tôi thấy rằng việc trang trí căn hộ không phải chuyện mua đồ thật đắt, cũng chẳng phải chất đống nội thất xa xỉ. Mà nó là câu chuyện dung hòa giữa ánh sáng, lưu trữ, lối đi và cả thói quen sống thật của gia đình bạn. Chắc rằng tôi kể hơi nhiều, nhưng nếu bạn sắp sửa làm mới căn hộ của mình, tôi hy vọng bạn đừng xem nhẹ những điều vụn vặt, đừng để đến khi dọn vào mới cuống cuồng sửa lại. Hãy khởi động bằng việc khảo sát nhu cầu thực phải tính cho đủ cả gia đình và cầm thước đo từng ngóc ngách. Bạn từng phải dỡ ra một món nội thất mới làm chưa? Nếu có thì tôi rất muốn nghe phía dưới bài này nhé.